Việt Nam
Hà Giang
Cao nguyên đá Đông Bắc
Shan Tuyết cổ thụ · Bạch trà búp tuyết

Trên những đỉnh núi quanh năm phủ mây của Tây Côn Lĩnh, Hoàng Su Phì hay Lũng Phìn, có một loài chè không ai trồng mà tự mọc — chè Shan Tuyết cổ thụ. Thân cây sần sùi rêu phong, có gốc đã đứng đó hàng trăm năm, rễ bám vào đá, ngọn vươn khỏi tầng sương.
Búp non phủ một lớp lông trắng mịn như tuyết đọng — người vùng cao gọi tên trà từ chính sắc tuyết ấy.
Ở độ cao một đến hai nghìn mét, ngày nắng đêm lạnh, biên độ nhiệt lớn buộc cây chè tích góp hương vị thật chậm. Người Mông, người Dao leo lên hái từng búp một tôm hai lá bằng tay, rồi sao trên chảo gang theo lối cha ông để lại.
Vì thế chén trà Shan Tuyết có nước vàng óng như mật, hương rừng già phảng phất khói, vị chát dịu rồi ngọt hậu rất lâu nơi cuống họng — cái ngọt của núi đá, sương mù và thời gian.